5/08/2009

Watanabe Taeko

Watanabe Taeko, cách nghĩ của con người này lúc nào cũng làm người ta ngưỡng mộ, lúc nào cũng làm đọng trong lòng người như mình một chút gì đó.
"Đơn giản đó là hạnh phúc" - đó là cách bà đã thể hiện về cuộc sống trong manga của mình. 
Dù ở đó ta yêu hay được yêu thì bên trong cái tình yêu ấy lại có nhiều khía cạnh đến không ngờ. Lúc làm người ta thấy thật êm dịu, lúc lại nhói đau, đồng cảm với mỗi nhân vật...Mình thích Ralph có lẽ vì cái cách cậu yêu Fia một cách không tính toán, không mưu toan. Cũng như tình yêu của Sei
với Souji, "nếu có màu gì để diễn tả tình cảm này, thì dường như nó gần như là màu trắng." 
Tuy có hơi hướng s-a trong manga của sensei, nhưng thật sự nó cũng siêu nhẹ nhàng và đáng yêu (mình nhận ra điều này khi đọc Family é xD có vẻ như sensei thật sự quan tâm tới vấn đề này với một con mắt khách quan ^__^ . Trong Hajime thì có M-A nhưng vẫn yêu chán :x).Yuu và Tomo...  
Mình thật sự muốn được nghĩ, sống và yêu như thế.  
Truyện của bà lúc nào cũng có một chút gì đó thật buồn, và đa phần là sự mất mát của một ai đó. Và cuộc sống thật cũng chả khác gì.
"Không có gì là mãi mãi, vì vậy hãy sống một cách tích cực và lạc quan vào khi còn có thể."
Giờ mình mới nghĩ ra truyện của bà đã dạy cho mình được điều này. Thật lòng cảm ơn Watanabe Taeko sensei ^-^ <3