Claparo.
- Nét tinh tuý của truyền thống và hiện đại -
Dành thời gian dạo bước khám phá kho tàng nghệ thuật khổng lồ trên DeviantArt, đôi lúc bạn sẽ thấy cái tên Clap-san thấp thoáng sau một Gallery đồ sộ cả về mặt nội dung lẫn hình thức. Đó chính là Claparo, một hoạ sĩ trẻ đầy tài năng đã trở nên khá quen thuộc với độc giả TTVN cùng hai tác phẩm "Stupid Ghost" và "White Rose"
Vài nét về thông tin cá nhân:
- Nét tinh tuý của truyền thống và hiện đại -
Dành thời gian dạo bước khám phá kho tàng nghệ thuật khổng lồ trên DeviantArt, đôi lúc bạn sẽ thấy cái tên Clap-san thấp thoáng sau một Gallery đồ sộ cả về mặt nội dung lẫn hình thức. Đó chính là Claparo, một hoạ sĩ trẻ đầy tài năng đã trở nên khá quen thuộc với độc giả TTVN cùng hai tác phẩm "Stupid Ghost" và "White Rose"
Vài nét về thông tin cá nhân:
Tên thật: Nguyễn Hoàng Phong Anh
Ngày sinh: 19th June 1988
Nơi ở hiện tại: Thành phố Hồ Chí Minh, Việt Nam
Thành viên nhóm: ABCD™
Favourite movie: Treasure Planet, Wall-E
Favourite band or musician: Linkin Park
Favourite artist: Christophe Vacher, Lee Soul Key (JoshClub)
Favourite poet or writer: Antoine de Saint-Exupéry, Mario Puzo
Favourite game: Ragnarok Online
Favourite cartoon character: Peter Pan
Công cụ thường sử dụng khi vẽ: Pen, Pencil, Photoshop CS2, tablet.
Ngày sinh: 19th June 1988
Nơi ở hiện tại: Thành phố Hồ Chí Minh, Việt Nam
Thành viên nhóm: ABCD™
Favourite movie: Treasure Planet, Wall-E
Favourite band or musician: Linkin Park
Favourite artist: Christophe Vacher, Lee Soul Key (JoshClub)
Favourite poet or writer: Antoine de Saint-Exupéry, Mario Puzo
Favourite game: Ragnarok Online
Favourite cartoon character: Peter Pan
Công cụ thường sử dụng khi vẽ: Pen, Pencil, Photoshop CS2, tablet.
Nếu là người quan tâm và thường xuyên theo dõi TTVN, hẳn bạn sẽ không còn lạ gì với anh chàng này – một tài năng trong việc sử dụng màu trên Photoshop. Thế nhưng, nếu nói về Clap như vậy dường như vẫn còn nhiều thiếu sót, vì một khi bạn đã chiêm ngưỡng những tác phẩm gần đây của anh, bạn sẽ ngạc nhiên trước một phong cách hoàn toàn khác với ngày xưa ấy - một phong cách mềm mại với những nét chì nhưng vẫn thật sự sống động trên trang giấy.
“Traditional” là tên gọi của một trong những Collection tuyệt vời nhất trong Gallery Clap-san. Càng tiến sâu vào bên trong cái tâm của chúng, bạn sẽ càng cảm nhận được sự khác biệt đến kì lạ so với những tranh vẽ chì khác. Nếu nhìn sơ qua bề ngoài của những nét chì ấy, bạn sẽ chỉ thấy một phong vị cổ kính về một thế giới của quá khứ đã lùi vào dĩ vãng. Nhưng nếu xem tranh kỹ hơn, bạn sẽ không khó để cảm nhận được hơi thở nghệ thuật và phong cách hiện đại mới mẻ đầy sức sống từ Clap. Tôi đã từng ngất ngây trước vẻ đẹp dịu dàng đầy bí ẩn của cô gái trong Lily, cũng như đã từng thấy hiện lên hình ảnh một Việt Nam đầy sức sống và trẻ trung trong AoDai, hay đã từng bâng khuâng trước ánh mắt nhìn ngổn ngang bao nỗi vấn vương của Hana – cô gái Nhật Bản. Dù là cảm xúc nào đi chăng nữa, tôi đều cảm nhận được nét nhẹ nhàng tinh tế rất đặc trưng đã góp phần xoá nhoà đi những biểu đạt cụ thể để gợi tả cái mong manh mơ hồ khó kiếm tìm trong nhịp sống hiện đại.
Thả mình trôi theo dòng chảy của Traditional Collection rời xa cái thế giới tưởng như xô bồ cuồng nộ của nhân gian, khi bước đến bờ cuối cùng của dòng nước ấy, Clap trở lại là con người của những gam màu tuyệt diệu. Nhiều lần xem tranh màu của Clap, lần nào tôi cũng cảm thấy dường như từng nét bút, từng mảng màu, độ sáng tối hiện lên một cách hài hoà cân đối đúng như nó cần phải thế theo một lẽ tự nhiên. Đối với tôi, thiên nhiên không ồn ào, thiên nhiên cứ lặng lẽ với những tương giao hoà hợp, những gấp gáp vội vã, những xao xuyến bâng khuâng, cũng giống như sự vận động tinh tế nhưng lại thật sự sống động của độ tương phản đã hơn một lần xuất hiện trong tranh màu của Clap-san.
Nếu ngày xưa Nam Cao (nhà văn hiện thực nổi tiếng ở VN với tác phẩm Chí Phèo, Lão Hạc, Đời thừa,...) đã từng tuyên ngôn dõng dạc quan điểm của mình về nghệ thuật nói chung và văn chương nói riêng :"Văn chương không cần những người thợ khéo tay làm theo một vài kiểu mẫu đưa cho. Văn chương chỉ dung nạp những kẻ biết đào sâu, biết tìm tòi, khơi những nguồn chưa ai khơi và sáng tạo những gì chưa ai có.”, thì người hoạ sĩ của chúng ta hôm nay vẫn luôn làm hết sức mình để không ngừng sáng tạo, không ngừng tìm tòi, học hỏi, cho ra đời những tác phẩm là niềm tự hào của nghệ thuật Việt Nam, niềm tự hào của những người con đang ngày đêm cố gắng đóng góp cho nền truyện tranh nước nhà.
Nào, hãy cùng VNComicFarm ghé thăm Gallery của Clap bạn nhé. Có thể bạn sẽ khám phá thêm nhiều điều đặc biệt ở đó đấy ^_^
Link
Đọc Profile ở trên bạn có tò mò gì về anh chàng hoạ sĩ này không? Cùng trò chuyện với Clap-san để khám phá những tính cách đặc biệt của bạn ấy nhé ^_^
Phỏng vấn Clap-san
Interviewer: VNComicFarm
Interviewee: Clap-san
Translated by nini_mimi_cat & Cloudee
VNComicFarm: Xin chào và xin lỗi đã làm phiền ^_^ Clap có sẵn lòng cho VNComicFarm một cuộc phỏng vấn nho nhỏ bây giờ không?
Claparo: Xin chào. Cứ tự nhiên thôi.
VNComicFarm: Vâng, cám ơn Clap vì đã cho VNCF cơ hội để trò chuyện. Chúng ta bắt đầu nhé. Clap là họa sĩ truyện tranh. Theo Clap thì nếu đem quá nhiều quan điểm riêng của mình vào truyện thì người vẽ truyện có làm giảm giá trị của tác phẩm hay không? [nghệ thuật suy cho cùng thì hướng tới công chúng mà]
Claparo: Nếu phải hạn chế quan điểm của mình khi đưa vào truyện tranh, thì việc trước tiên là: khi đó vẽ truyện tranh có còn thấy vui nữa không?
Hướng tới công chúng là đúng, nhưng đầu tiên thì vẽ truyện tranh là sở thích của tác giả mà? Dù cho có gọi là nền công-nghiệp truyện tranh đi chăng nữa, một tác giả truyện tranh nếu chỉ chăm chăm nghĩ xem người đọc muốn như thế nào, phong trào ra sao, mà chẳng có quan niệm cảm xúc riêng của mình thì đó mới là làm giảm giá trị tác phẩm.
Claparo: Nếu phải hạn chế quan điểm của mình khi đưa vào truyện tranh, thì việc trước tiên là: khi đó vẽ truyện tranh có còn thấy vui nữa không?
Hướng tới công chúng là đúng, nhưng đầu tiên thì vẽ truyện tranh là sở thích của tác giả mà? Dù cho có gọi là nền công-nghiệp truyện tranh đi chăng nữa, một tác giả truyện tranh nếu chỉ chăm chăm nghĩ xem người đọc muốn như thế nào, phong trào ra sao, mà chẳng có quan niệm cảm xúc riêng của mình thì đó mới là làm giảm giá trị tác phẩm.
VNComicFarm: Nhân nhắc đến Nghệ Thuật, Clap có thể định nghĩa từ này không? Một tác phẩm nghệ thuật như thế nào thì được coi là có giá trị?
Claparo: Cái này mỗi người mỗi ý. Có thứ giá trị với người này thì lại không có giá trị với người khác. "Nghệ thuật" thì làm sao định nghĩa được?
Claparo: Cái này mỗi người mỗi ý. Có thứ giá trị với người này thì lại không có giá trị với người khác. "Nghệ thuật" thì làm sao định nghĩa được?
VNComicFarm: Đúng là nghệ thuật thì không thể định tính, định lượng, nhưng cũng phải có những tiêu chí chung nhất để đánh giá một tác phẩm nghệ thuật chứ? Chẳng lẽ thế giới 6 tỷ người lại không thể có ít nhất một thước đo chung?
Claparo: Tất nhiên là cũng phải có một số nguyên tắc, nhưng mà mình thì không để ý đến mấy cái đó. Xem tranh, xem hình, xem người... cảm thấy đẹp thì thích thôi. Mà đôi khi những thứ mình thấy đẹp người ta lại không thấy vậy, và ngược lại. Nếu muốn định nghĩa "Nghệ thuật" là gì thì tra từ điển cho rồi.
Claparo: Tất nhiên là cũng phải có một số nguyên tắc, nhưng mà mình thì không để ý đến mấy cái đó. Xem tranh, xem hình, xem người... cảm thấy đẹp thì thích thôi. Mà đôi khi những thứ mình thấy đẹp người ta lại không thấy vậy, và ngược lại. Nếu muốn định nghĩa "Nghệ thuật" là gì thì tra từ điển cho rồi.
VNComicFarm: Thế thì ai cũng giống nhau
Claparo: “Nghệ thuật là sự sáng tạo ra những sản phẩm vật thể hoặc phi vật thể chứa đựng những giá trị lớn về tư tưởng-thẩm mỹ, mang tính chất văn hóa làm rung động cảm xúc, tư tưởng tình cảm cho người thưởng thức. Theo ý nghĩa này thường là các loại hình nghệ thuật khác nhau.” (Wikipedia)
Claparo: “Nghệ thuật là sự sáng tạo ra những sản phẩm vật thể hoặc phi vật thể chứa đựng những giá trị lớn về tư tưởng-thẩm mỹ, mang tính chất văn hóa làm rung động cảm xúc, tư tưởng tình cảm cho người thưởng thức. Theo ý nghĩa này thường là các loại hình nghệ thuật khác nhau.” (Wikipedia)
VNComicFarm: Có lẽ vậy. Ta hãy tạm coi những gì xảy ra trước đây là cổ điển, và những gì đang hiện hữu xung quanh là hiện đại. Giữa phong cách cổ điển, truyền thống và phong thái, màu sắc hiện đại, Clap thích cái nào hơn? Giữa hai phương thức đó, bạn nghĩ cái nào khó thể hiện hơn? Vì sao? Nếu nói tranh của Clap vừa mang bản sắc cổ kính lại vừa phảng phất chất hiện đại, điều đó đúng chứ?
Claparo: Sở thích của Clap nó không cố định, tuỳ lúc thôi. Theo mình thì kiểu hiện đại khó hơn, vì là thời chúng ta đang sống mà, làm sai ắt có người bắt bẻ ngay. Ví dụ như vẽ ...cái chai nước chẳng hạn ^_^' Nếu muốn vẽ tỉ mỉ đến cả cái nhãn hiệu trên chai, mà sai màu sai nét một chút là người ta biết ngay. Còn khi vẽ về những thứ thời xa xưa, như quần áo đầu tóc, có sai hay cách điệu lên cũng chẳng ai bắt bẻ kiểm chứng minh được.
Vẽ tranh, khi cảm thấy vui, buồn, khi có hứng thú. Thật sự cũng không để ý nhiều lắm đến mấy yếu tố kia, tất nhiên về bài bản lý thuyết này nọ thì cũng không thể bỏ qua. Nói tranh của Clap vừa cổ vừa tân e là có hơi tâng bốc ^_^ Vì đó, vẽ tranh vì sở thích cá nhân, vui vẻ chỉ cho riêng mình, thì không nghĩ nhiều thế đâu.
Claparo: Sở thích của Clap nó không cố định, tuỳ lúc thôi. Theo mình thì kiểu hiện đại khó hơn, vì là thời chúng ta đang sống mà, làm sai ắt có người bắt bẻ ngay. Ví dụ như vẽ ...cái chai nước chẳng hạn ^_^' Nếu muốn vẽ tỉ mỉ đến cả cái nhãn hiệu trên chai, mà sai màu sai nét một chút là người ta biết ngay. Còn khi vẽ về những thứ thời xa xưa, như quần áo đầu tóc, có sai hay cách điệu lên cũng chẳng ai bắt bẻ kiểm chứng minh được.
Vẽ tranh, khi cảm thấy vui, buồn, khi có hứng thú. Thật sự cũng không để ý nhiều lắm đến mấy yếu tố kia, tất nhiên về bài bản lý thuyết này nọ thì cũng không thể bỏ qua. Nói tranh của Clap vừa cổ vừa tân e là có hơi tâng bốc ^_^ Vì đó, vẽ tranh vì sở thích cá nhân, vui vẻ chỉ cho riêng mình, thì không nghĩ nhiều thế đâu.
VNComicFarm: Clap trả lời hơi giống Phong - Dương trên TDDV FC: Cảnh vật thế kỷ 13 không yêu cầu độ chính xác cao như cảnh vật thế kỷ 21, do đó dễ vẽ hơn. Có bao giờ Clap nảy sinh ý định vẽ một bức tranh về con người, cảnh vật thời xa xưa, hoặc sáng tác một truyện tranh có bối cảnh xưa cũ - như Long thần tướng của Phong - Dương vậy?
Claparo: Nhớ hồi học lớp 2 có một bài tập đọc không thể quên được, là khi một đứa bé hỏi chú hoạ sĩ vẽ gì khó nhất đó? Khi chú hoạ sĩ trả lời vẽ trâu bò gà lợn là khó nhất, vẽ ma quỷ thánh thần mới là dễ. Đứa bé đương nhiên không hiểu, và lời giải thích của chú hoạ sĩ trong bài tập đó thì khiến mình không quên được tới giờ ^_^
Ý định thì nhiều. Đã từng muốn vẽ về khung cảnh Tây phương thế kỉ 17-18, đã từng muốn vẽ về Việt Nam thời vua chúa xa hoa lộng lẫy, cũng đã từng muốn vẽ về thế giới này trong một tương lai giả tưởng. Vì sở thích của bạn Clap là không cố định mà, thích nhiều thứ lắm, nên muốn làm cũng nhiều việc lắm. Khổ nỗi mỗi khi muốn bắt tay vào làm là lại gặp nhiều vấn đề phát sinh. Ví dụ như muốn có giấy hoa văn mà ở VN thì khó có thể mua được ấy, mà dùng Photoshop làm thì mất cảm tình quá, thành ra lại mất hứng chẳng làm được. Còn khi muốn vẽ cảnh vật, nhà cửa công trình, thì lại đụng chạm vấn đề khả năng chưa tới. Làm qua loa cho xong thì đơn giản rồi, nếu chỉ thế thôi thì đến giờ không biết làm xong bao nhiêu thứ. Nhưng chính vì cầu toàn thái quá, thấy mình làm chưa đạt, chưa chính xác, là lại mất hứng nữa. Thật sự rất khâm phục Phong - Dương, nếu đem so những truyện mình đã vẽ với Long Thần tướng của 2 anh ấy thì thật đúng là trò cười. Cảm thấy xấu hổ vì mình đã không làm hết sức, hết khả năng.
Claparo: Nhớ hồi học lớp 2 có một bài tập đọc không thể quên được, là khi một đứa bé hỏi chú hoạ sĩ vẽ gì khó nhất đó? Khi chú hoạ sĩ trả lời vẽ trâu bò gà lợn là khó nhất, vẽ ma quỷ thánh thần mới là dễ. Đứa bé đương nhiên không hiểu, và lời giải thích của chú hoạ sĩ trong bài tập đó thì khiến mình không quên được tới giờ ^_^
Ý định thì nhiều. Đã từng muốn vẽ về khung cảnh Tây phương thế kỉ 17-18, đã từng muốn vẽ về Việt Nam thời vua chúa xa hoa lộng lẫy, cũng đã từng muốn vẽ về thế giới này trong một tương lai giả tưởng. Vì sở thích của bạn Clap là không cố định mà, thích nhiều thứ lắm, nên muốn làm cũng nhiều việc lắm. Khổ nỗi mỗi khi muốn bắt tay vào làm là lại gặp nhiều vấn đề phát sinh. Ví dụ như muốn có giấy hoa văn mà ở VN thì khó có thể mua được ấy, mà dùng Photoshop làm thì mất cảm tình quá, thành ra lại mất hứng chẳng làm được. Còn khi muốn vẽ cảnh vật, nhà cửa công trình, thì lại đụng chạm vấn đề khả năng chưa tới. Làm qua loa cho xong thì đơn giản rồi, nếu chỉ thế thôi thì đến giờ không biết làm xong bao nhiêu thứ. Nhưng chính vì cầu toàn thái quá, thấy mình làm chưa đạt, chưa chính xác, là lại mất hứng nữa. Thật sự rất khâm phục Phong - Dương, nếu đem so những truyện mình đã vẽ với Long Thần tướng của 2 anh ấy thì thật đúng là trò cười. Cảm thấy xấu hổ vì mình đã không làm hết sức, hết khả năng.
VNComicFarm: Thế hiện tại thì sao? Clap có đang ấp ủ một ý tưởng nào đó không?
Claparo: Đương nhiên ^_^ Nhưng mà "nói trước bước không qua", nên đợi ổn định được rồi mình sẽ "quảng cáo".
Claparo: Đương nhiên ^_^ Nhưng mà "nói trước bước không qua", nên đợi ổn định được rồi mình sẽ "quảng cáo".
VNComicFarm: Hy vọng VNCF sẽ là 'độc giả' biết đến truyện mới của Clap sớm nhất ^_^
Claparo: Biết trước nhất nếu kể đến phải là ba mẹ mình, những người luôn luôn ủng hộ.
Claparo: Biết trước nhất nếu kể đến phải là ba mẹ mình, những người luôn luôn ủng hộ.
VNComicFarm: Ai là người có ảnh hưởng nhất tới phong cách vẽ, cách làm việc cũng như lối sống của bạn? Đó có phải là ba mẹ bạn không? ^^
Claparo: Ba mẹ, bạn bè sẽ ảnh hưởng rất rõ tới lối sống, công việc. Còn phong cách vẽ, nếu có thể tổng hợp từ nhiều hoạ sĩ nhiều phong cách mà chọn lọc ra cái tốt nhất cho mình thì là tốt nhất, còn để bị ảnh hưởng rõ rệt chỉ của một ai đó thì quả là một điều thất bại.
"Một mình bạn, và chỉ duy nhất bạn mới có thể tạo ra con đường nghệ thuật của riêng mình. Một hoạ sĩ chân chính là người có khả năng học hỏi tổng hợp từ rất nhiều phía, sau đó tự tạo ra hình thể cho phong cách của bản thân. Đó có thể là cả một quá trình dài đằng đẵng, một số người thì có khả năng học tập giỏi hơn người khác, nhưng thật ra, chúng ta đều đang có một mục tiêu chung: đó chính là ngày càng nâng cao tay nghề và tạo ra được nét riêng đặc trưng của mỗi người." Hoạ sĩ Christophe Vacher đã từng cho mình ý kiến như thế ngay tại DA.
Claparo: Ba mẹ, bạn bè sẽ ảnh hưởng rất rõ tới lối sống, công việc. Còn phong cách vẽ, nếu có thể tổng hợp từ nhiều hoạ sĩ nhiều phong cách mà chọn lọc ra cái tốt nhất cho mình thì là tốt nhất, còn để bị ảnh hưởng rõ rệt chỉ của một ai đó thì quả là một điều thất bại.
"Một mình bạn, và chỉ duy nhất bạn mới có thể tạo ra con đường nghệ thuật của riêng mình. Một hoạ sĩ chân chính là người có khả năng học hỏi tổng hợp từ rất nhiều phía, sau đó tự tạo ra hình thể cho phong cách của bản thân. Đó có thể là cả một quá trình dài đằng đẵng, một số người thì có khả năng học tập giỏi hơn người khác, nhưng thật ra, chúng ta đều đang có một mục tiêu chung: đó chính là ngày càng nâng cao tay nghề và tạo ra được nét riêng đặc trưng của mỗi người." Hoạ sĩ Christophe Vacher đã từng cho mình ý kiến như thế ngay tại DA.
VNComicFarm: Clap mong muốn mình sẽ làm gì trong thế giới Walt Disney?
Claparo: Hỏi rõ hơn chút nào '_' Là nhân vật phim hoạt hình hay là một công việc ở cái tổ chức kinh hoàng đó?
Claparo: Hỏi rõ hơn chút nào '_' Là nhân vật phim hoạt hình hay là một công việc ở cái tổ chức kinh hoàng đó?
VNComicFarm: Cả hai đi
Claparo: Là Peter Pan nà. Còn làm việc cho Walt Disney thì chưa (dám) nghĩ tới. Mà đừng quên, mình là hoạ sĩ truyện-tranh mà.
Claparo: Là Peter Pan nà. Còn làm việc cho Walt Disney thì chưa (dám) nghĩ tới. Mà đừng quên, mình là hoạ sĩ truyện-tranh mà.
VNComicFarm: Tại sao Clap lại mê Walt Disney đến vậy? Nếu là họa sỹ truyện-tranh thì làm việc độc lập sẽ có cơ nổi danh hơn chứ?
Claparo: Một trong những sở thích. Thích phim hoạt hình của Walt Disney cũng như bất cứ đứa trẻ nào từng thích Doraemon thôi. Bây giờ lớn rồi thì xem phim Walt Disney ngoài nội dung ra còn chú ý nhiều đến nét vẽ, thiết kế nhân vật, biểu cảm nhân vật, rồi background. Trước giờ xem phim Walt Disney thích nhất phần background (mà ông chú đó đó, ông chú Vacher đó đó, vẽ phần BG đó). Là hoạ sĩ truyện tranh, được vẽ, được đưa những ý tưởng trong đầu mình ra ngoài định hình chúng trên trang giấy, là hạnh phúc nhất rồi. Còn nổi tiếng, kiếm được nhiều tiền, những cái đó nói đến mất vui =_=
Claparo: Một trong những sở thích. Thích phim hoạt hình của Walt Disney cũng như bất cứ đứa trẻ nào từng thích Doraemon thôi. Bây giờ lớn rồi thì xem phim Walt Disney ngoài nội dung ra còn chú ý nhiều đến nét vẽ, thiết kế nhân vật, biểu cảm nhân vật, rồi background. Trước giờ xem phim Walt Disney thích nhất phần background (mà ông chú đó đó, ông chú Vacher đó đó, vẽ phần BG đó). Là hoạ sĩ truyện tranh, được vẽ, được đưa những ý tưởng trong đầu mình ra ngoài định hình chúng trên trang giấy, là hạnh phúc nhất rồi. Còn nổi tiếng, kiếm được nhiều tiền, những cái đó nói đến mất vui =_=
VNComicFarm: trở lại hiện tại một chút. Nếu ai đã xem Gallery của Clap trên DeviantArt rồi cũng phải công nhận, tay nghề cũng như cách sử dụng màu, bút chì, các kỹ năng vẽ của bạn càng ngày càng tiến bộ. Đó là thành quả của việc tự học hỏi, nghiên cứu và rèn luyện, hay còn là kết quả của việc đi học ở trường ở lớp?
Claparo: Chưa từng chính thức tham gia một trường lớp nào, nên cứ coi như là thành quả của việc tự thân vận động đi. Mà nghe khen có tiến bộ, vui lắm đó nha.
Claparo: Chưa từng chính thức tham gia một trường lớp nào, nên cứ coi như là thành quả của việc tự thân vận động đi. Mà nghe khen có tiến bộ, vui lắm đó nha.
VNComicFarm: Nếu được hỏi, trong các tác phẩm của mình, Clap thích tranh nào nhất, tác phẩm nào để lại cho bạn nhiều cảm xúc nhất, tác phẩm nào đặc biệt nhất và có ý nghĩa nhất, Clap sẽ chọn những tranh nào để giới thiệu với mọi người nhỉ? ^_^
Claparo: Cho đến giờ thì chưa có. Mà nếu có thì cũng là một tranh mình rất thích nhưng người khác lại chê quá thảm, đặc biệt khi người đó lại là người mình không mong bị nghe lời chê bai nhất, nên bỏ qua đi. Luôn tâm niệm trong đầu phải làm tốt hơn nữa, và cũng luôn luôn không hài lòng với tác phẩm của mình. Nên chừng nào có tính sau nha.
Claparo: Cho đến giờ thì chưa có. Mà nếu có thì cũng là một tranh mình rất thích nhưng người khác lại chê quá thảm, đặc biệt khi người đó lại là người mình không mong bị nghe lời chê bai nhất, nên bỏ qua đi. Luôn tâm niệm trong đầu phải làm tốt hơn nữa, và cũng luôn luôn không hài lòng với tác phẩm của mình. Nên chừng nào có tính sau nha.
VNComicFarm: Về TTVN, Clap có quan tâm đến tình hình TTVN không? Bạn nghĩ gì về tình hình TTVN hiện nay? Liệu TTVN có cơ hội để phát triển sau này không?
Claparo: Tình hình TTVN hiện nay .... tệ đến mức nếu nói rằng nó sẽ phát triển hay có thể có cơ hội sánh vai với Truyện Tranh Nhật Bản, thì đúng là lạc quan tếu. Có thể sẽ phát triển đấy, nhưng chậm lắm, rất chậm. Sẽ còn vấp ngã, thụt lùi vài lần. Bản thân là người VN mà lại nói như thế này thật không phải, nhưng bạn Clap thì hoàn toàn không có ý định sẽ lập nghiệp ở VN. Nó mong manh quá, thật không dám đặt cược tương lai của mình.
Claparo: Tình hình TTVN hiện nay .... tệ đến mức nếu nói rằng nó sẽ phát triển hay có thể có cơ hội sánh vai với Truyện Tranh Nhật Bản, thì đúng là lạc quan tếu. Có thể sẽ phát triển đấy, nhưng chậm lắm, rất chậm. Sẽ còn vấp ngã, thụt lùi vài lần. Bản thân là người VN mà lại nói như thế này thật không phải, nhưng bạn Clap thì hoàn toàn không có ý định sẽ lập nghiệp ở VN. Nó mong manh quá, thật không dám đặt cược tương lai của mình.
VNComicFarm: Theo bạn, TTVN trước tiên nên quan tâm tới độc giả trong nước, làm cho tất cả mọi người biết đến nó trước, hay là nên vươn xa tầm với của nó lên toàn cầu, bỏ qua thị hiếu nội địa trước?
Claparo: Độc giả trong nước trước. Đây không phải là một sự lựa chọn, đây là bắt buộc. Vì TTVN chưa đủ khả năng để vươn ra thị trường nước ngoài, trong khi chính tại nước nhà nó còn chưa được chấp nhận.
Claparo: Độc giả trong nước trước. Đây không phải là một sự lựa chọn, đây là bắt buộc. Vì TTVN chưa đủ khả năng để vươn ra thị trường nước ngoài, trong khi chính tại nước nhà nó còn chưa được chấp nhận.
VNComicFarm: Vậy, TTVN thiếu điều gì nhất cho sự phát triển của mình?
Claparo: Thứ nhất là ý thức. "Bọn trẻ" bây giờ thậm chí còn không phân biệt được "học hỏi" và "bắt chước", mà lại là "bắt chước" không chọn lọc. Chép tranh thì được gán cho cái nhãn "FanArt". Đạo tranh trắng trợn thậm chí còn dễ dàng được bỏ qua. Những thứ như vậy đem cho người khác xem chỉ là một sự xấu hổ. Thử tưởng tượng một tập truyện tranh, giả có ra được thị trường nước ngoài đi nữa, khi người ta nhìn vào thì thấy cướp cắp chỗ này, đắp vá chỗ kia, họ sẽ nghĩ như thế nào về Việt Nam? Thật tội nghiệp cho cái chữ "Việt Nam" ở Deviantart (chỉ là một đơn cử), khi có một người nào đó có tranh vẽ khá khá một chút mà phần quốc gia là VN thì điều đầu tiên họ phải hỏi là có phải tranh của người Việt đó thật hay không? Còn ở Phòng Tranh TSMN, bây giờ đến vô xem tranh còn thấy ngại. Tranh chép, tranh đạo tràn lan. Mà TTVN có phát triển hay không lại là do chính tay những con người trẻ đó, những con người ít nhiều còn cầm bút mà vẽ! Không phải là nói Việt Nam không có nhân tài, nhưng nhân tài lại quá ít ỏi. Bằng ấy thì làm sao mà đủ sức gầy dựng nền Truyện tranh vốn đã không được coi ra gì ở Việt Nam.
Thứ hai, là vấn đề của "các bác lãnh đạo". Vẽ gì, viết gì cũng kiểm duyệt kiểm duyệt! Nào là thuần phong mĩ tục, nào là tinh thần dân tộc. Truyện tranh VN mà không có "giáo dục", không có "yêu nước" trong đó là dẹp hết nhé. Thế thì ý tưởng sáng tạo, quan niệm tác giả, nhét vô đâu? Mà người Việt Nam vốn quan niệm hoạ sĩ là cái nghề "lãng tử" rồi. Hoạ sĩ vẽ tranh đã khốn khổ, nói chi đến hoạ sĩ truyện-tranh. Nếu tự giới thiệu nghề nghiệp, bảo mình là hoạ sĩ truyện tranh, khối người còn không biết là cái nghề gì. Non sông dễ đổi, bản tính khó dời. Cái này nó đã ăn sâu vào tiềm thức, đã là cái quan niệm luôn rồi. Để thay đổi được cái sự cổ hủ này, để mà TTVN phát triển được, thật không biết phải cần đến bao nhiêu kiên nhẫn đây?
Mà mấy cái này lại dẫn đến vấn đề thứ ba, phương tiện vẽ truyện tranh. Thì nó vốn có phát triển đâu mà đòi có phương tiện. Bút vẽ, giấy vẽ, phụ tùng này nọ. Nếu còn có cái tư tưởng bút mực, bút chì mà vẽ truyện tranh được thì đúng là trẻ con vẽ cho trẻ con xem chứ đòi phát triển gì. Vấn đề trực tiếp bức xúc đấy, không có phương tiện thì vẽ bằng cái gì? Vẽ truyện màu thì chắc được đấy, nhưng sẽ chết đói đó.
Thiếu nhiều thứ quá để mà phát triển TTVN. Có kể cũng chẳng hết, mà kể ra lại thành chửi rủa mất. Người Việt có tài chẳng mấy ai ở lại đất Việt hết. Vậy đó.
VNComicFarm: Câu hỏi cuối nhé ^_^ Bạn có thể chia sẻ một vài kinh nghiệm nào đó về chuyên môn của bạn với các độc giả đang đọc bài này không? Clap xem trọng điều gì nhất trong những artworks của mình? Nét vẽ, bố cục, phong cách, nội dung hay những chi tiết trong tác phẩm đó?
Claparo: "Xem nhiều, nghĩ nhiều, vẽ ít". Đây là kinh nghiệm của anh Johan (veno) truyền lại, áp dụng rất tốt ^_^ Bản thân Clap thì chưa có nhiều kinh nghiệm, phong cách thậm chí còn chưa ổn định, nên tự thấy mình chưa đủ tư cách bảo ban người khác.
Trước đây trong tranh xem trọng nhất là cảm xúc, nhưng bây giờ chẳng hiểu thế nào lại xem trọng kỹ thuật hơn. Điều này là không tốt. Nhưng vì mình về nét vẽ, bố cục... đều còn rất yếu, nên buộc phải thế thôi, bây giờ vẫn chỉ là quá trình rèn luyện. Sau này chắc chắn sẽ chú ý nhiều hơn đến cảm xúc tranh. Nếu người xem tranh mình hiểu được điều này mà thông cảm cho mình thì thật tốt rồi.
VNComicFarm: Cuộc phỏng vấn đang đi đến hồi kết đó. Bạn có điều gì muốn nói với VNCF không?
Claparo: VNCF là một forum rất có tiềm năng. Mình khâm phục sự nhiệt tình của các bạn đối với TTVN, điều mà mình rất tiếc đã không làm được như thế. Nếu một ngày nào đó thấy forum vắng lạnh, quản lí không còn nhiệt tình, hẳn mình sẽ là một trong những người buồn nhất. Thôi vậy thôi. Nói chung là mình rất có cảm tình với VNCF, nên nói nhiều nữa thành ra sến lắm.
Claparo: Thứ nhất là ý thức. "Bọn trẻ" bây giờ thậm chí còn không phân biệt được "học hỏi" và "bắt chước", mà lại là "bắt chước" không chọn lọc. Chép tranh thì được gán cho cái nhãn "FanArt". Đạo tranh trắng trợn thậm chí còn dễ dàng được bỏ qua. Những thứ như vậy đem cho người khác xem chỉ là một sự xấu hổ. Thử tưởng tượng một tập truyện tranh, giả có ra được thị trường nước ngoài đi nữa, khi người ta nhìn vào thì thấy cướp cắp chỗ này, đắp vá chỗ kia, họ sẽ nghĩ như thế nào về Việt Nam? Thật tội nghiệp cho cái chữ "Việt Nam" ở Deviantart (chỉ là một đơn cử), khi có một người nào đó có tranh vẽ khá khá một chút mà phần quốc gia là VN thì điều đầu tiên họ phải hỏi là có phải tranh của người Việt đó thật hay không? Còn ở Phòng Tranh TSMN, bây giờ đến vô xem tranh còn thấy ngại. Tranh chép, tranh đạo tràn lan. Mà TTVN có phát triển hay không lại là do chính tay những con người trẻ đó, những con người ít nhiều còn cầm bút mà vẽ! Không phải là nói Việt Nam không có nhân tài, nhưng nhân tài lại quá ít ỏi. Bằng ấy thì làm sao mà đủ sức gầy dựng nền Truyện tranh vốn đã không được coi ra gì ở Việt Nam.
Thứ hai, là vấn đề của "các bác lãnh đạo". Vẽ gì, viết gì cũng kiểm duyệt kiểm duyệt! Nào là thuần phong mĩ tục, nào là tinh thần dân tộc. Truyện tranh VN mà không có "giáo dục", không có "yêu nước" trong đó là dẹp hết nhé. Thế thì ý tưởng sáng tạo, quan niệm tác giả, nhét vô đâu? Mà người Việt Nam vốn quan niệm hoạ sĩ là cái nghề "lãng tử" rồi. Hoạ sĩ vẽ tranh đã khốn khổ, nói chi đến hoạ sĩ truyện-tranh. Nếu tự giới thiệu nghề nghiệp, bảo mình là hoạ sĩ truyện tranh, khối người còn không biết là cái nghề gì. Non sông dễ đổi, bản tính khó dời. Cái này nó đã ăn sâu vào tiềm thức, đã là cái quan niệm luôn rồi. Để thay đổi được cái sự cổ hủ này, để mà TTVN phát triển được, thật không biết phải cần đến bao nhiêu kiên nhẫn đây?
Mà mấy cái này lại dẫn đến vấn đề thứ ba, phương tiện vẽ truyện tranh. Thì nó vốn có phát triển đâu mà đòi có phương tiện. Bút vẽ, giấy vẽ, phụ tùng này nọ. Nếu còn có cái tư tưởng bút mực, bút chì mà vẽ truyện tranh được thì đúng là trẻ con vẽ cho trẻ con xem chứ đòi phát triển gì. Vấn đề trực tiếp bức xúc đấy, không có phương tiện thì vẽ bằng cái gì? Vẽ truyện màu thì chắc được đấy, nhưng sẽ chết đói đó.
Thiếu nhiều thứ quá để mà phát triển TTVN. Có kể cũng chẳng hết, mà kể ra lại thành chửi rủa mất. Người Việt có tài chẳng mấy ai ở lại đất Việt hết. Vậy đó.
VNComicFarm: Câu hỏi cuối nhé ^_^ Bạn có thể chia sẻ một vài kinh nghiệm nào đó về chuyên môn của bạn với các độc giả đang đọc bài này không? Clap xem trọng điều gì nhất trong những artworks của mình? Nét vẽ, bố cục, phong cách, nội dung hay những chi tiết trong tác phẩm đó?
Claparo: "Xem nhiều, nghĩ nhiều, vẽ ít". Đây là kinh nghiệm của anh Johan (veno) truyền lại, áp dụng rất tốt ^_^ Bản thân Clap thì chưa có nhiều kinh nghiệm, phong cách thậm chí còn chưa ổn định, nên tự thấy mình chưa đủ tư cách bảo ban người khác.
Trước đây trong tranh xem trọng nhất là cảm xúc, nhưng bây giờ chẳng hiểu thế nào lại xem trọng kỹ thuật hơn. Điều này là không tốt. Nhưng vì mình về nét vẽ, bố cục... đều còn rất yếu, nên buộc phải thế thôi, bây giờ vẫn chỉ là quá trình rèn luyện. Sau này chắc chắn sẽ chú ý nhiều hơn đến cảm xúc tranh. Nếu người xem tranh mình hiểu được điều này mà thông cảm cho mình thì thật tốt rồi.
VNComicFarm: Cuộc phỏng vấn đang đi đến hồi kết đó. Bạn có điều gì muốn nói với VNCF không?
Claparo: VNCF là một forum rất có tiềm năng. Mình khâm phục sự nhiệt tình của các bạn đối với TTVN, điều mà mình rất tiếc đã không làm được như thế. Nếu một ngày nào đó thấy forum vắng lạnh, quản lí không còn nhiệt tình, hẳn mình sẽ là một trong những người buồn nhất. Thôi vậy thôi. Nói chung là mình rất có cảm tình với VNCF, nên nói nhiều nữa thành ra sến lắm.
VNComicFarm: Thế còn với các bạn yêu mến TTVN, bạn muốn nhắn gửi gì không?
Claparo: Yêu TTVN thì hãy mãi yêu TTVN. Bất kể họ làm gì, miễn là trong thâm tâm vẫn yêu TTVN.
VNComicFarm: Một lần nữa, cảm ơn Clap về tất cả - khách mời đặc biệt của VNCF ^^ Chúc Clap một ngày bình an và tốt đẹp! Thân ái, chào tạm biệt.
Claparo: Không có chi ^_^
Claparo: Yêu TTVN thì hãy mãi yêu TTVN. Bất kể họ làm gì, miễn là trong thâm tâm vẫn yêu TTVN.
VNComicFarm: Một lần nữa, cảm ơn Clap về tất cả - khách mời đặc biệt của VNCF ^^ Chúc Clap một ngày bình an và tốt đẹp! Thân ái, chào tạm biệt.
Claparo: Không có chi ^_^
-------------------------------------------------------------------------------------------------
Mình đang mất thăng bằng trong cuộc sống. Lo lắng, sợ sệt, rối tung, rồi tự nhiên lại nghĩ tới Clap :'D
Rồi tìm thấy cái interview kia, thấy vui vui, vì mọi chuyện vẫn thế. Clap vẫn khỏe, vẫn như ngày nào.
Cũng hơn cả năm trời mình không xem tranh của Clap ấy ha :'D Nét vẽ tuy hơi khác, nhưng cảm nhận về của mình tranh vẫn thế, vẫn giống hệt lần đầu nhìn thấy tranh của Clap :)
Mà cũng gần sinh nhật Clap rồi nhỉ :) ...
Năm nào vào ngày ấy em cũng chỉ ước một điều thôi :) .
Vì con bé 14 tuổi trong em vẫn nhớ một tí gì đó gọi là kỉ niệm :)
"Hãy sống thật hạnh phúc."
Po, 1/6/2009